Một lớp hoạt động của con người hình thành dần quanh Trái Đất, qua sáu chặng liên tục. Chọn một mốc để xem chặng tương ứng; chọn bất kỳ mốc nào sẽ dừng chế độ tự chạy.
Hoạt họa cho thấy một lớp hoạt động của con người hình thành dần quanh Trái Đất, trong một chuyển động liên tục không cắt cảnh. Bắt đầu từ mặt đất, trên bản đồ Việt Nam, ở sáu việc rất bình thường: một cơn bão ngoài khơi, một vùng đồng bằng đang ngập, một con tàu ngoài biển, một cộng đồng đảo xa ở quần đảo Trường Sa, một cánh đồng ở đồng bằng sông Hồng và một thành phố. Bản đồ cho thấy đường bờ, hai vùng châu thổ, ánh đèn đô thị, vịnh Hạ Long, đảo Phú Quốc, quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa. Chưa thấy trời. Khung hình dâng lên, bầu trời mở ra, và hoá ra mỗi việc bình thường ấy đều nối lên trên bằng một sợi mảnh mà đầu kia là một vệ tinh: không gian đã trở thành hạ tầng của đời sống hằng ngày. Càng nhiều bên tham gia, quỹ đạo càng đông. Thứ chảy xuống trên các sợi ấy không phải tiền mà là việc gì vừa trở nên làm được — cảnh báo bão trước khi vào bờ, bản đồ vùng ngập, một con tàu xác định được vị trí, một đảo xa có kết nối, dữ liệu mùa vụ, đồng bộ thời gian. Phần lớn giá trị kinh tế của không gian được tạo ra ở ngay dưới mặt đất. Một lá cờ cắm xuống, và từ chân cờ một đường biên cố tự vẽ ra nhưng không khép lại được rồi tan đi: theo Hiệp ước 1967, không quốc gia nào được sở hữu lãnh thổ ngoài Trái Đất. Trên quỹ đạo, sợi của nhiều bên đan vào nhau trong cùng một vành — không ai có ô riêng. Rồi một vệ tinh thôi không đổi hướng cùng những cái khác nữa; nó xám đi và sợi của nó tắt, không còn ai trả lời cho nó. Hai vật thể mất kiểm soát gặp nhau, và một chùm mảnh vỡ lặng lẽ tách ra. Những mảnh ấy không dừng lại; chúng cắt ngang sợi của tất cả các bên khác, và khi một mảnh chạm một mảnh khác thì chỗ ấy lại sinh thêm mảnh mới. Một bên gây ra, tất cả các bên chịu. Chặng kế tiếp là chặng sáng nhất của cả khối: vài vệ tinh đổi đường để né, vài cái tự hạ mình rời quỹ đạo bằng một cái kết được chọn chứ không phải một cái xác bỏ lại, vài chùm mảnh vỡ được dọn. Cùng lúc ấy các sợi lại sáng lên theo nghĩa thứ hai: đằng sau mỗi vệ tinh, kể cả vệ tinh của công ty tư nhân, đứng một quốc gia chịu trách nhiệm. Quyền dùng và trách nhiệm đi chung một đường dây. Cái lớp ấy không trở lại sạch, nhưng nó trở thành được trông coi. Cuối cùng, một sợi duy nhất rời khỏi hệ Trái Đất, mang theo một chấm ấm là một sinh vật của Trái Đất. Khung lùi lại, Trái Đất và cả cái lớp quanh nó thu về một chấm, và con tàu tới một thế giới băng rồi dừng lại cách bề mặt một bước — vì ta có thể tự làm hỏng chính câu trả lời mình đang đi tìm. Khối kết thúc bằng một câu hỏi để ngỏ: ta nên làm gì? Rồi vòng lặp trả người xem về đúng mặt đất nơi họ đang đứng. Đây là hình ảnh minh hoạ ý niệm. Bản đồ vẽ từ toạ độ địa lý thật nhưng đã được đơn giản hoá ở độ phân giải rất thấp và phóng đại khoảng sáu lần so với tỉ lệ góc thật trên đĩa Trái Đất, nên không dùng để đo đạc; không có đường ranh giới trên biển nào được vẽ. Số vệ tinh, số mảnh vỡ và hình dạng quỹ đạo là hình vẽ cách điệu, không phải dữ liệu đo đạc.
