Một cú lùi ra xa liên tục qua năm bậc quy mô. Chọn một mốc để xem bậc tương ứng; chọn bất kỳ mốc nào sẽ dừng chế độ tự chạy.
Hoạt họa là một chuyến lặn liên tục vào bên trong vật chất. Bắt đầu từ một vật rắn quen thuộc: đặc, chắc, có biên rõ ràng. Phóng vào trong, cái đặc ấy hoá ra là một mạng lưới phân tử, rồi thành từng nguyên tử — mà nguyên tử thì gần như trống rỗng, với một hạt nhân nhỏ hơn nó khoảng một trăm nghìn lần và một đám mây electron mờ bao quanh. Trong hạt nhân, proton và neutron bị lực mạnh ép sát nhau; và chính proton cũng không phải một viên bi mà là ba quark bị trói trong một trường keo dính. Đến đây cách mô tả phải đổi: vật lý hiện đại không mô tả tự nhiên bằng những viên bi nhỏ dần mà bằng trường. Không gian không còn là chỗ trống — nó tràn đầy những trường vô hình, hạt chỉ là dao động của chúng, và hạt có khối lượng vì tương tác với trường Higgs. Mỗi giây có khoảng một trăm nghìn tỉ neutrino xuyên qua cơ thể ta mà ta không cảm thấy gì. Sâu hơn nữa, trực giác đời thường hết hiệu lực: một hạt không còn là một chấm ở một chỗ mà là một vùng khả năng, đi qua cả hai khe cùng lúc và tự giao thoa với chính mình; hai hạt vướng víu phải được mô tả như một hệ duy nhất dù cách nhau bao xa, nhưng điều đó không cho phép truyền tin nhanh hơn ánh sáng. Vật chất có một tấm gương là phản vật chất; khi gặp nhau chúng huỷ thành ánh sáng, và cứ một tỉ cặp huỷ nhau thì dư đúng một hạt vật chất — tất cả vật chất trong vũ trụ là từ phần dư ấy. Chuyến lặn không kết thúc ở một tầng đáy mà ở một vết nứt: cơ học lượng tử mô tả rất thành công thế giới hạt, thuyết tương đối rộng mô tả rất thành công không-thời gian, và ở những điều kiện cực hạn hai bức tranh ấy chưa khớp được với nhau. Đây là hình ảnh khái niệm minh hoạ ý niệm, không phải kết quả mô phỏng.
